Home » Chuyện vợ chồng » Tôi thấy bắt đầu thương vợ nhiều hơn

Tôi thấy bắt đầu thương vợ nhiều hơn

(Chuyện vợ chồng) Tôi lấy vợ được gần 3 năm và có một bé trai gần 2 tuổi rồi. Vợ tôi là một người đàn bà nhẹ nhàng, đảm đang, luôn xót thương chồng con. Chẳng lúc nào cô ấy than thiền với tôi về chuyện mỗi lần tôi đi nhậu nhẹt về muộn. Tôi nhớ có lần đi liên hoan công ty mãi tận gần 1h đêm tôi mới mò về trong tình trạng say khướt, về đến nhà tôi vẫn thấy vợ ngồi đợi ngoài cửa. Tưởng cô ấy sẽ la tôi một trận, nhưng cô ấy lại trò chuyện với tôi rất nhẹ nhõm khiến tôi tự trách bản thân mình hư hỏng nhiều quá để vợ buồn phiền.

Sau lần ấy chẳng bao giờ tôi dám đi đâu về muộn nữa hoặc có gì tôi cũng phải gọi điện về báo cô ấy. Tôi sợ vợ tôi buồn, tôi sợ ánh mắt chỉ trực rơi nước mắt của cô ấy mỗi khi tôi nổi giận vô cớ. Mặc dù tôi có quát lác cô ấy thì cô ấy chỉ im lặng, không cãi lại nửa lời với tôi.

chuyen-vo-chong-028

Hôm mới rồi vợ chồng tôi về quê ngoại ăn cưới em gái ruột cô ấy lấy chồng. Tôi mới biết được vợ tôi trước kia đã cùng cực như thế nào, nếu không phải là vô tình nghe được câu chuyện hai mẹ con cô ấy tâm tình với nhau. Khiến tôi nhớ mãi, không thể nào quên được từng lời mà mẹ vợ và vợ tôi nói.

– Thế là mai con Lan (em vợ tôi) cũng bỏ mẹ đi lấy chồng rồi. Từ giờ chỉ còn mỗi bà già này cô độc trong cái nhà này thôi.

– Mẹ đừng nói thế. Tuy chúng con đi lấy chồng nhưng hiếm vẫn về thăm mẹ được mà.

– Ừ. Thỉnh thoảng thôi. Giờ chúng mày lấy chồng, rồi đi làm thời gian đâu mà lo cho mẹ được nữa. Nghĩ mà mẹ thấy có lỗi với mày quá.

– Mẹ làm gì có lỗi với con đâu.

– Có. Ngày xưa nếu không vì bố mày mất sớm, thì mẹ đã chẳng bắt mày nghỉ học năm lớp 8 mà đi làm thuê đủ thứ để nuôi cái Lan phụ mẹ. Mẹ biết mày thích học lắm, chỉ vì mày nghĩ cho mẹ nên mới hy sinh như vậy. Sau này lớn lên, đến tuổi đi lấy chồng mẹ lại bắt mày lấy người mà mày không yêu qua mối lái, vì nhà bên đấy có điều kiện. Mẹ biết mày giận mẹ lắm đúng không?

– Có gì đâu mà giận hả mẹ. Là con tự nguyện mà. Ngày trước có khổ mấy, cơm chẳng có mà ăn nhưng con vẫn thấy vui vì được ở bên mẹ và em. Giờ đi lấy chồng rồi, không khổ như ngày xưa nữa. Chàng rể mẹ chọn cho con rất tốt và thương con lắm mẹ à. Anh ấy chẳng bao giờ làm con buồn cả.

– Ừ. Thế còn được, chứ không mẹ áy náy với mày lắm. Có chuyện gì phải nói với mẹ đó, không được chịu đựng một mình nghe chưa. Tính mày hay tủi lắm đó.

-…….

Vợ không yêu tôi, không hề có tình cảm với tôi. Nhưng khi đã làm vợ tôi cô ấy luôn hết lòng vì tôi, luôn yêu tôi. Tôi cảm giác đời này mình nợ cô ấy nhiều quá. Bây giờ tôi mới hiểu vì sao cô ấy luôn có ánh mắt u sầu. Là vì cô ấy luôn nghĩ tới ngày xưa, ngày cô ấy phải bỏ học đi kiếm tiền nuôi em, bỏ lại những giấc mơ vẫn còn dang dở của mình. Lấy tôi cô ấy đã làm tròn bổn phận của một người vợ, cô ấy đã khiến tôi xót thương cô ấy nhiều hơn mỗi ngày. Nhìn cô ấy tôi thương cô ấy hơn. Có lẽ tôi đã đúng khi lấy cô ấy, khi cả hai chưa hề có tình cảm với nhau.

Mấy hôm sau khi đám cưới chấm dứt tôi xin phép đưa vợ về nhà. Tôi nói với cô ấy từ nay nếu khi nào cô ấy muốn về bên ngoại, cứ nói với tôi một tiếng tôi sẽ đưa cô ấy về. Vợ tôi xúc động nghẹn ngào ôm lấy tôi và nói “cảm ơn anh. Có lẽ em đã đúng khi lấy anh là chồng”.

Sau này chúng tôi bộc trực đưa con về ngoại chơi nhiều hơn, tôi bàn với em đưa mẹ vợ lên ở cùng cho vui. Cô ấy bảo không tiện, có nói ra thì mẹ cũng một mực khước từ. Hai vợ chồng cứ tích cực về thăm mẹ là được rồi.

Tôi thương xót vợ nhiều hơn mỗi ngày chỉ để mong bù đắp những năm tháng thiệt thòi trước kia em phải chịu. Vợ đã hy sinh quá nhiều rồi, hãy để những yêu chân thành của chồng xoa dịu những miền ký ức buồn khổ của vợ.

Bạn nghĩ sao về câu chuyện này. Hãy comment chia sẻ nhé!

  • Có thể bạn sẽ thích: